Old 01-11-2007, 10:10 AM   #1
thuynt
Super Moderator
 
GT COIN: 3,095

Ngày tham gia: Sep 2005
Địa chỉ: Hà Nội
Age: 27
Bài viết: 3,631
Tổng điểm: 6
- Điểm thưởng : 100
- Số lần thưởng điểm : 5
Exclamation Cuộc thi: "Game và đời thường"

Cuộc thi là cơ hội giúp các thành viên chia sẻ những cảm nghĩ của mình về game, từ khi chưa biết đến game và khi biết đến game cuộc sống đã thay đổi như thế nào...

I. Đối tượng tham gia
Tất cả các thành viên của diễn đàn GameThủ.NET .

II. Điều lệ
- Nội dung bài viết: Không quá 1000 từ, bài viết phải nêu rõ được trò chơi nào có ảnh hưởng nhất và ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống của bạn. Các bài viết không nêu được cảm nghĩ cũng như những ảnh hưởng của trò chơi ấn tượng nhất tới mình sẽ bị coi là lạc đề . Bài viết phải có tối thiểu 1 hình ảnh đại diện cho trò chơi mà bạn nói đến và số lượng tối đa là 3 hình với kích cỡ là 600*450. Bài viết nên tả sơ qua về cuộc sống của người viết khi chưa tiếp xúc với trò chơi, khi bắt đầu chơi trò chơi và thậm chí cả khi không còn chơi trò chơi đó.

- Mỗi thành viên chỉ được gửi duy nhất 1 bài viết. Nếu thành viên gửi nhiều hơn thì BQT sẽ tự động coi bài đầu tiên là bài dự thi và các bài sau sẽ được chuyển qua topic khác .

- Các bài viết tham dự cuộc thi phải là những bài viết chưa được công bố tại bất kỳ đâu. Với những bài viết đã đăng tại nơi khác mà được mang đi dự thi, BQT sẽ không chấm điểm bài viết này.

III. Thang điểm
- 1 điểm cho sự mở đầu kể về giai đoạn chưa biết đến game.
- 1 điểm cho phần giới thiệu sơ qua về game.
- 1 điểm cho ảnh.
- 7 điểm cho nội dung chính của bài.

IV. Giải thưởng.
Sẽ áp dụng hệ thống điểm cộng cho bài viết của các thành viên đoạt giải .

Giải nhất: 10 điểm
Giải nhì: 8 điểm
Giải ba: 6 điểm

Tất cả các bài tham gia cũng sẽ được cộng điểm theo tiêu chí chung của diễn đàn.

Ngoài ra, với 3 bài được đánh giá cao nhất sẽ được đưa ra ngoài trang tin GameThủ.NET và được nhận phần thưởng từ nhà tài trợ Trần Anh: điện thoại 1200

V. Ban Giám Khảo
Gồm có BQT diễn đàn và đội ngũ phóng viên của GameThủ.NET để đảm bảo cho tính khách quan, công bằng của cuộc thi.

VI. Thời gian phát động và công bố kết quả
Thời gian phát động: 01/11/2007 đến 01/12/2007.
Thời gian công bố kết quả 15/12/2007.


Hiệu chỉnh lần cuối bởi thuynt: ngày 24-01-2008 lúc 09:32 AM..
Thành viên thuynt hiện đang online  
Old 01-11-2007, 07:16 PM   #2
nguyenhoangkhoi
Game Thủ Tích Cực
 
GT COIN: 1,498

Ngày tham gia: Feb 2007
Địa chỉ: Earth
Bài viết: 982
Tổng điểm: 45
- Điểm thưởng : 45
- Số lần thưởng điểm : 31
Default

Một ngày nọ, đi học về, mình lên google search vài thứ chơi bỗng dưng mình nghĩ ra: ồ! sao mình không search thử từ "resident evil" nhỉ, nó là 1 game hay, 1 bộ phim tốt, 1 cuốn tiểu thuyết đặc sắc. và mình gõ resident evil vào khung search rồi enter, 1 số trang web hiện ra trước mắt nhưng mình để ý vào 1 trang web có dòng chữ "tiểu thuyết resident evil----diễn đàn gamethu.net" và mình bắt đầu biết rõ đến resident evil và diễn đàn gamethu từ đây.( mình xin viết resident evil là re nhé )
resident evil, một cụm từ đơn giản tạm dịch ra là vùng đất ma quỷ. khi đó, mình bắt đầu click vô trang đó, đọc một hồi lâu và sau đó mình nghĩ tại sao lại không đang ký làm thành viên để mình có thể post bài hỏi bài. mình bắt đầulần mò cách đăng ký, và post thử 1 bài trong topic ấy để hỏi xem có ai biết chỗ bán sách re hay không. sau đó, 1 thành viên trong box re gửi 1 bài cho mình và hướng dẫn cách mua, anh ta là 1 người biên tập sách re bằng tiếng việt, tôi mua và bắt đầu bị cuốn hút vào cốt truyện. sau đó, tôi bắt đầu ra tiệm đĩa mua game.

tôi mua phần 2 về chơi, quả là tuyệt hay, thật lôi cuốn với anh chàng leon bảnh trai, nàng claire xinh đẹp, cô bé Sherry dễ thương và tất cả những gì hoan tàn trong thành phố Raccoon với những tiếng rên rỉ của bọn zombie mất trí, bọn licker điên loạn cả gã mr X to con. 1 sự đồng cảm, lo sợ,thương thay cho những người tội nghiệp này. sau đó, tôi mua phần 3 để chơi, trong phần này, tôi lại là nhân vạt Jill Valentine chạy trốn khỏi gã Nemesis to đùng và anh chàng trong đội cứu hộ Carlos Olivera đã mang đến cho tôi những giây phút "thư giản" trong những đoạn gây cấn, những đoạn hồi hộp đến lúc thót tim. nhưngvì máy vi tính nhà tôi là loại Pentium 3 nên tiếc là không thể thưởng thức được re 4
và cả re 1 vì phiên bản 1 đã quá xưa nên không thể chạy trên win SP 3 được.
ngoài ra, resident evil cũng đem lại cho tôi những nỗi niềm, những lúc buồn vui.
ngoài các phiên bản gốc, game này còn có thêm những phiên bản khác như
resident evil outbreak 1 và 2


resident evil dead aim

resident evil survivor1 và 2


và 1 số phiên bản resident evil khác.

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +2
__________________
Thành viên nguyenhoangkhoi đang offline  
Old 01-11-2007, 08:48 PM   #3
kokychi
Moderator of The Sim
 
GT COIN: 964

Ngày tham gia: Dec 2005
Bài viết: 3,635
Tổng điểm: 246
- Điểm thưởng : 246
- Số lần thưởng điểm : 74
Default

GAMES - "NGƯỜI" ĐÃ THAY ĐỔI TÔI !?


Bạn có bao giờ nhận thấy chính mình đã thay đổi? Điều gì khiến bạn đổi thay đến vậy? Sau bao năm trôi qua, đến nay ngẫm nghĩ lại, tôi mới nhận thấy một điều : “ Tôi luôn thay đổi chính mình và chính Games là người thay đổi bản thân tôi”.

Tôi vẫn ghi mãi trong tâm trí khoảng thời ấu thơ, từ những bước đi chập chững đến những bước đi vững vàng, tôi hoà mình vào xã hội, nô đùa cùng bè bạn rong chơi khắp phố phường, bắn bi, đá cầu … Đó thật sự là một khoảng thời gian lòng tôi chỉ hướng vào những buổi vui chơi thật hồn nhiên, nhí nhảnh cùng bè bạn. Một ngày kia, tôi cùng người anh họ đến một quán Video Games. Tôi trông anh chơi games mà cảm thấy chán, nên … cho đến nay, tôi vẫn không tài nào nhớ nổi game anh đã chơi. Lúc ấy, với tôi, những hình ảnh trên chiếc màn hình máy game thùng kia, chỉ đơn thuần như những hình ảnh trên tivi. Tuy rằng, sau đó, tôi cũng thường hay được bạn bè rủ đi chơi Video Games, nhưng tôi vẫn không hề cảm thấy chút hứng thú nào …

Cho đến một ngày ấm áp dưới những tia nắng hè kết thúc năm học lớp 3, cha tôi đã dẫn về một người bạn mới , một chiếc máy vi tính. Những ngày đầu chập chững rê chuột, từng ngón từng ngón một gõ bàn phím, tôi vẫn chưa hề cảm nhận được điều gì thú vị ở người bạn mới này cả. Nhưng … thời gian cứ dần trôi, tôi dần dần quen với người bạn mới này và tôi bắt đầu yêu thích cậu ấy…

Một ngày kia, để tưởng thưởng thành tích học tập của tôi, bố đã mua cho tôi một chiếc đĩa CD Rockman x 4 (MegamanX4). Đó cũng chính là thời khắc tôi quay lại với Video Games. Không như những games trên hệ máy thùng năm xưa, MegamanX4 đã hớp hồn tôi vào thế giới games. Và dần dần, những người bạn của tôi cũng biết đến games. Thích làm sao những ngày cùng bè bạn ra hàng quán cùng chơi games! Tôi vẫn nhớ như in những hôm cùng bè bạn “đánh” Red Alert 2, giây phút đầu tiên tôi tập “chui” cửa sổ trong Counter Strike và cả niềm đam mê mỗi khi xem ông chủ quán games chơi Final Fantasy VIII. Nhưng … những ngày tháng ấy sớm rời xa cuộc sống của tôi sau ngày tốt nghiệp Cấp 1 .

Thời gian dần trôi, tôi chỉ còn một mình trước chiếc bàn máy vi tính chơi games … Những ngày tháng ấy lúc vui, lúc lại buồn. Và rồi nhà tôi “gắn” net, tôi biết đến game online. Với internet tôi được biết đến những người bạn mới. Và cũng từ thời gian ấy, game online như thay đổi tôi hoàn toàn. Tôi chỉ nhốt mình ở nhà suốt ngày chơi games. Tôi không còn mấy hứng thú với những lời mời cùng bè bạn đi chơi nữa …

Tôi chơi rất nhiều games, nhưng trong số ấy, tôi vẫn ấn tượng nhất Series Megaman và nhất là MegamanX4. Dòng games hành động này tương đối dễ nhưng lại rất thú vị. Gameplay của Series Megaman khá đơn giản, chỉ chạy thẳng và hạ những con quái cản đường, diệt boss. Nhưng nét làm tôi hứng thú nhất là mỗi khi hạ gục những tên lính cản đường, tiếng nổ nghe rất vui tai. Tuyệt hơn nữa là những phút giây trong bộ giáp rực rỡ hạ gục hàng loạt tên lính cản đường trong khi mình khéo léo né những viên đạn đang bay tới. Tôi vẫn còn cảm thấy niềm phấn khởi khi hạ được Sigma trong MegamanX4, điều mà suốt một năm dài lớp 4 tôi mãi không làm được.


MegamanX4 - "Người bạn game" đến với tôi.

Không chỉ hứng thú với games, MegamanX4 còn truyền cho tôi niềm cảm hứng học tiếng Anh. Tôi rất thích thú với nội dung của games. Tôi luôn “song hành” vừa chơi games, vừa học tiếng anh. Games không chỉ mang lại cho tôi những phút giải trí mà còn tạo điều kiện cho tôi rèn luyện vốn tiếng anh của mình. Cảm giác mỗi khi dịch ra một đoạn hội thoại hóc búa của các games RPG thật khó tả, điển hình như Jade Empire !


Jade Empire cuốn hút tôi vào cốt truyện và những pha hành động đặc sắc.

Niềm đam mê games cũng giúp tôi rất nhiều trong lĩnh vực ứng dụng của máy vi tính. Tôi không chỉ gõ bàn phím nhanh hơn xưa, nay tôi cũng có thể tự làm cho mình một Video Clips cho những games, những lĩnh vực mà tôi hứng thú.

Tuy nhiên, không lâu trước đây, đã có một khoảng thời gian tôi chán games !? Điều gì đã khiến tôi thay đổi !? Chính là những giây phút thư giãn thoải mái và những suy nghĩ về những bài học, tính nhân văn của bộ phim hoạt họa (Animated Video) "Cinderella III : A Twist In Time" Walt Disney mang lại. Và cũng từ giây phút ấy, niềm đam mê games mờ dần dưới ánh sáng của niềm đam mê những bộ Animated Video Fairy-tale của Walt Disney. Tôi nghĩ tôi sẽ thay đổi như một người bạn đã từng bỏ games để theo đuổi anime nhưng ... không . Niềm đam mê games cũng bừng sáng trờ lại. Trong tâm trí tôi hiện nay, hai nguồn sáng, một của những giai điệu nhẹ nhàng âm nhạc và những bộ Animated Video Fairy-tale của Walt Disney, hai là niềm đam mê games, thật lung linh, nhẹ nhàng và huyền ảo như xoa dịu tâm hồn tôi.

Games đã mang lại cho tôi một sức sống mới, một tính cách, lối sống mới. Không chỉ đơn thuần là một hình thức giải trí, games còn là điều kiện để tôi rèn luyện “bản thân mình”. Liệu sẽ có ngày tôi chán games !? Tương lai thật khó đoán! Cứ chờ xem liệu thời gian và cuộc sống sẽ thay đổi được tôi như games đã từng làm !?

Ðánh giá: Giải ba cuộc thi "Game và đời thường"
Ðiểm: +6
__________________
~ Playing: Brain Challenge (Daily) | COD5 MW2 - TES4O (Weekend) ~
^o^ Daily Activities : Studying | Enjoying Music | Information Searching ^o^
~ Hai ngày ăn chơi hết mau thế. Lại phải đâm đầu vào học ~
Thành viên kokychi đang offline  
Old 02-11-2007, 01:56 AM   #4
phongcach
Game Thủ Tập Sự
 
GT COIN: 25

Ngày tham gia: Jun 2007
Bài viết: 40
Tổng điểm: 1
- Điểm thưởng : 1
- Số lần thưởng điểm : 1
Default

Tôi tạm gọi câu chuyện mình sắp kể sau đây là:
Cuộc Đời Và Kỷ Niệm Về LineAge2
Lúc còn nhỏ chỉ khoảng vào hồi hè lớp 3 lên lớp 4 tôi đã wa nhà 1 đứa anh họ(cứ gọi nó là Ny) nói thế thôi chứ nó bằng tuổi tôi nhỏ lớn gọi mày tao ko à lúc nó nó đã rũ tui đi chơi vi tính còn nhỏ mà chỉ nghĩ vi tính là cái gì đắc tiền lắm khi nghe nó nói 1h/3k nghe cũng rẽ sau này mới bít giá bình dân từ lới nói ấy đã thay đổi cả cuộc đời tôi sau khi đi với nó nó cứ ngồi nhét vào đầu tôi 1 cái gì đó vè trò Bắn gì của nó hỏi ra mới bít là HL nó kể là khi nó mới biết chơi lần đầu tiên mỗi khi ngủ mà anh của nó kêu dậy đi Bắn là nó lật đật ngồi dậy và trong nhiều trường hợp khi nghe anh nó bảo đi bắn nó cũng nhanh như chớp mà đi. khi tới nơi bọn nó giới thiệu cho tui bít anh quản ký ở đó tên là Hiền người duy nhất tui tôn trọng ở đấy lúc đầu vào cũng phải nhờ nó mở máy vô trò chơi nó hướng dẫn cách đi cách Bắn ....., mới choi ai chả thế tui Bắn rất tệ cứ bị nó chê . Từ lúc đó tui và anh ruột tui cứ ngày đêm xin Ba Mẹ cho đi bắn rèn luyện tay nghề nhưng sau này tui ít bắn hẳn vì nghe tin có 1 trò mới nhưng tui chẳng bít làm sao để chơi mặc dù thấy nhửng đứa xung quanh chơi cũng ghiền và tui nó cũng đã gọi là tạm mạnh rùi sau này tui nhờ 1 anh Hiền kêu 1 đứa nào đó tạo dùm tui 1 cái acc hix lúc đó mới bít trò này là MU, còn anh ruột tui đã có 1 acc thằng Ny cho 1 acc vì anh của thằng Ny tên là Thái cứ tưởng mình bị hack nên chơi lại 1 con khác và sau khi đã nhận lại acc thì đành giao con đó lại cho thằng Ny và anh ruột tui lại đc thằng Ny cho lại con của nó đang chơi cho nên chỉ còn tui tạo acc mới từ ngày bít bắn với chơi MU tui có 1 cái cảm giác hưng phấn ,vui vẻ ,hào hứng ,nôn nao kì lạ cứ mong 1 ngày wa thật nhanh để đc chơi mình tự điuề khiển nhân vật trong game đi nói chuyện với người khác ,đánh nhau ,đánh quái,kéo lv ,từ đó tui cứ mong mình lên lv cao cứ vô luyện trong thời gian này tui lại làm quen đc với người thứ 2 tui tôn trọng đó là anh Rồng Nữ vì ký ức đã lâu tôi ko còn nhớ đc tên thật của ảnh là gì nhưng ảnh là người bảo kê và giúp đỡ tôi trong game lẫn ngoài đời. Nhưng đột xuất sau này ảnh có sự cố ko chơi nửa và sau này ảnh đổi hẳn wa tiệm khác chơi mà tôi ko biết sau này đc thằng Ny kể tôi mới biết nhưng tui cũng chẳng bít ảnh chơi tiệm nào nửa T_T. sau này trong phòng net của tui (Cao Tốc.com , Nguyễn Trọng Tuyễn) có 1 số đứa chơi 1 cái trò kỳ lạ gì đó mà bọn nó gọi là 3D gọi là LineAge2 vài ngày sau tôi , anh ruột tôi ,thằng Ny cùng tạo acc nó tạo đc đầu tiên chơi trước vài ngày sau đó tới anh tôi và cuối cùng là tôi mạc dù hơi thua kém mọi người 1 vài lv nhưng tui rất vui nó cứ có cảm giác nôn nao khó tả trong người và tui dí lv rất nhanh vì đay là thời điểm lv thấp khi 3 đứa pt đi train lv , PK , PVP , làm Q tui đếu rất vui ,có lần nọ rất vui mà tui vẫn còn nhớ rõ khi đang pt vừa train vừa làm Q tui đang uống 1 chai nuớc tui đang rất phấn khởi khi đó tui la rất to kêu bon nó đi chung cẩn thận bị PK hay bị máy con trong Đầm Lầy cắn chết ( 3 đứa chơi Mage Dark Elf hết) chai nước đó hên là đã uống sạch nó bể 1 cái "beng" lúc đó tui cảm thấy mình hơi hống hách nên tui im lặng hẳn hên là 1 số đứa bật loa lớn nên tiếng chai bể cũng nhỏ . sau này tui chuyển wa 1 tiệm game dối diện là game Pro nhưng chơi 1 thời gian thì bị hack bà chủ đó cũng tốt tui thấy có rất nhìu dân Pro chơi L2 bên đó tui cũng có ý làm quen nhưng ngại lúc đó tôi chỉ mới học lớp 4 hay 5 gì thôi mà tui cũng chẳng nhớ nữa tui rất mún vô Clan và chơi chung để có 1 sự thống nhất trong cả phòng net lúc đó ba mẹ tui thả tui vô đó như trẻ em đi mẫu giáo thả vào thường xuyên ^^ phê phê nhưng rồi sau này tui quen 1 anh trong game tui quen anh ấy ở đâu rùi anh ấy ăn nói có lúc đàng hoàng có lúc cũng hơi thô lỗ 1 tý anh ấy tự nhận mình tên Trọng còn nick game là HunThan cũng là 1 mage DE sau này ảnh kéo lv tui trên Cruma gặp 1 bọn gây chuyện ảnh kéo băng lên Cruma bém nhau trong đó có 1 người bên phe tui tên là LoiChanTu còn những người khác tui ko nhớ lúc đầu kil red ghê lắm bên tụi tui đang thắng thế nhưng sau đó lại thua vì bọn nó đông hơn bọn tui 1 tý với lại 2 tụi tui lại wá gà T_T cho nên đúng cho tui nó kill chứ cũng chẳng giúp đc gì chạy thì tị nó dí theo trăm % rùi về sau ko đc như xưa tụi tui chơi ít lại và anh ấy cũng thế vì khi tui lên 4x thì bị hack đồ hix 1 bộ robe D cuối từ đầu đến chân T_T sau này ảnh chơi lại 1 con tên LoiDon ảnh cho tui pass của ảnh nhưng tui wá ngây thơ tui tự trách mình tai sao lúc đó còn wá nhỏ wá ngu và dại khờ chứ giờ thàng nào lừa tui chắc tui chửi chết hết ^^ chỉ vì 1 cây dagger 14k trong shop cùi bắo mà tui đã bán rẻ cây emi+4 của ảnh tui ko dám nậhn là mình làm nhưng bây giờ tui xin thú nhận việc làm ngu ngốc đó của mình chỉ wa 1 lần trade ko nhìn kỹ sau khoảng 1 năm từ bỏ l2 để chơi những trò như Ranarok gì gì đó rồi PTV rồi L2 rate cao nước ngoài sau đó tui quay lại với L2 chơi 1 con HE anh tui vẫn chơi lại 1 con mage Dark Elf như cũ sau náy tui đã mua đc 1 bộ theca+4 và sau này lên đc đồ B ông chủ game Pro (Vinh) cho tui 1 bộ BW+4 và tui đã mau đc 1 cây emi+4 tui đã có ý dịnh pm cho anh Trọng đễ đền lại lỗi lầm nhưng đã wá muộn anh Trọng theo thong tin tui bít lúc đó rất ít chơi sở dĩ tui train lv nhanh như thế là nhờ chủ G tui anh andy tui quen ảnh vào 1 lần tui thuê ảnh đi buff mướn cho tui ^^ và đã đc kết nạp vào Snake 1 trong những thành viên (Clan) trong Môn Đồ và cũng là 1 phần tử theo chủ nghĩa antivie ^^ Nam Bắc mà cái bọn VIE đa số trên bắc kỳ ăn nói rất láu đáng lẻ tui đâu có ghét nó vì 1 só thằng trong VIEmà tui ghét no bon nó kill red tui có thang tui dang làm Q nó đang kiếm đồ nó bảo tui mún thì wa rom khác mà đánh ko đc ks (Tổ Kiến) làm như nó mua cả cái Tổ Kiến.rồi sau này tui bớt chơi để đầu tư vào việc học và các anh như anh andy , anh ĐẠT , anh Viên, anh Huy và nhìu anh khác mà tui quên tên nhưng 3 người kể trên thì tui rất tôn trọng nên nhớ sâu sắc lém ^^ (có lần tui đi họp off với anh andy và anh ĐẠT tui thấy rất vui). nhất là anh andy thiếu tui 300m chưa trả nên nhớ dai lắm và các ảnh cũng ko còn chơi nhiều đc vì phải đi làm sau này các ảnh chuyển wa sv Kain và lúc đó bọn tui nghĩ chơi hẳn để đầu tư vào việc học sau khoảng 2 - 3 năm sau tui vào lại thì các anh ấy vẫn trung thành với L2 đã len đò A,S hết cả ^^ các ảnh kêu tụi tui cố gắng train nhưng sau này các ảnh ko quan tâm đến bọn tui , mặc dù tui chỉ mới 4x còn anh tui thì tui cũng chẳng nhớ khi mà tui 4x ko có vk cầm vì tui suy nghĩ làm âậy sẽ đỡ tốn tiền cho các ảnh với lại 1 số anh đã hứa kéo lv khi tui mua đc 7s khi tui mua đc thì anh này tới anh nọ từ chối tôi làm như tui xa lạ lắm các ảnh khác trước rất vui tính từ lúc tui nghĩ hơi lâu và các ảnh đổi sv thì khác hẳn từ lúc đó tui đợi các ảnh cũng gần nửa tháng (2 tuần nhưng tui thật sự thất vọng khi tui ko có vk để train mà cũng chẳng ai cho tui di theo để kéo lv cho tui) anh andy thì nhận pass con của anh tui bỏ đồ vào đó lâu lâu chắc đc kéo lv mặc dù tui đã nói pass của tui cho ảnh nghe nhưng chắc ảnh cũng chẳng nhớ để cho tui 1 món vk cầm đi train lv sau vụ đó tinh thần tui hoàn toàn suy sụp vì các anh ấy chơi với mình đã lâu năm nhưng giờ lại như thế thật thất vọng tui nghỉ hẳng L2 để sang chơi 1 số trò khác nhu Conquer,Hero,Shaiya,L2 nước ngoài rate cao,Eudemon Online ,và bây giờ tui đang chơi TQC . mặc dù tui ko chọn đc tấm ảnh ưng ý để post lên nhưng củng xin các bạn hỉu tâm trạng của tui bây giờ mặc dù đã bỏ L2 hơn 3 năm nay nhưng trong lòn tôi vẫn thấy L2 là trò hay nhất mà tôi đc chơi đi đâu tui cũng ca ngợi về L2 cả. Đây là cây chuyện có thật vè cuộc đời tôi đó là những năm tháng dài về tôi và game online và offline .

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +1
Thành viên phongcach đang offline  
Old 03-11-2007, 12:00 PM   #5
SaphiriaIX
Game Thủ Tiềm Năng
 
GT COIN: 26

Ngày tham gia: Sep 2007
Địa chỉ: Empire of nightmares...
Bài viết: 120
Tổng điểm: 2
- Điểm thưởng : 2
- Số lần thưởng điểm : 1
Default

"...To those who loved this world
and have spent their time together with their companions in this world in the past
Reunite once again to endure this time..."
*****
Viết cho một huyền thoại đã làm thay đổi cuộc đời tôi...
Một ngày mùa đông lạnh lẽo nhiều năm về trước, một cô bé 9 tuổi lần đầu chạm vào một máy PS, lần đầu tiên thử một game mà theo lời thằng bạn chí cốt là "Very very excellent!". Từ ngày đó, cuộc đời tôi thay đổi.
Final Fantasy VII mở ra trước mắt tôi một thế giới mới, một nơi mà với tôi, gần như chỉ tồn tại trong những giấc mơ tuổi thơ, hay trong một câu chuyện cổ tích của Andersen, một thế giới thần tiên mà bình dị. Và mỗi lần hồi tưởng lại câu chuyện ấy là một lần tôi có thêm những suy nghĩ, những cảm nhận mới về cuộc sống của mình trong quá khứ, hiện tại và tương lai.
Câu chuyện bắt đầu với việc Cloud cùng AVALANCHE phá hủy một trong 8 mako reactor của Midgar. Trong nhiệm vụ tiếp đó , AVALANCHE bị gài bẫy, và Cloud, bị sức ép của vụ nổ đẩy văng đến khu Slums phía dưới, rơi xuống thảm hoa trong một nhà thờ ở Sector 5. Và ở nơi đây, anh gặp Aeris, một cô gái, sau đó bảo vệ cô khỏi sự đe dọa từ Turks... Liên tiếp những sự kiện dồn dập xảy đến, Cloud nhanh chóng nhận thấy bàn tay của Sephiroth trong vụ thảm sát ở Shin-Ra Tower, và cả kế hoạch làm bá chủ thế giới của hắn. Trong cuộc hành trình dài và nguy hiểm để bảo vệ cả thế giới, Cloud bắt gặp những bằng chứng khiến anh nghi ngờ quá khứ của chính mình, phải chăng Cloud chỉ là một trong các Sephiroth's Clones?... Cũng như rất nhiều câu chuyện cổ tích, sau những cố gắng gian khổ, những nỗ lực chiến thắng chính mình, Cloud đã tiêu diệt Sephiroth, và mối đe dọa lớn nhất đến Planet, Meteor, đã bị dòng lifestream ngăn chặn..... Nhưng khác với những câu chuyện cổ tích cho trẻ em, Final Fantasy có một kết thúc mang lại cho người chơi cả niềm vui lẫn nỗi buồn, điều mà tôi chỉ mới gặp trong những câu chuyện của Andersen: cái ác bị tiêu diệt, nhưng cũng có một thiên thần trở lại với dòng lifestream...mãi mãi...
Trước khi đến với FFVII, những game tôi từng chơi đều không để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc, tôi chẳng mặn mà lắm với chiếc máy NES "điện tử 4 nút". Phần lớn thời gian được dành cho manga, học tập, và sở thích vẽ vời. Nhưng sau đó, mọi chuyện hoàn toàn thay đổi...
Điều tôi ấn tượng nhất ở FFVII không phải là đồ họa hay gameplay mà là cốt truyện của game. Một câu chuyện như trong cổ tích, đẹp đẽ và mỏng manh như pha lê vậy. Mỗi nhân vật, mỗi tình tiết đều khiến tôi phải suy nghĩ.
Như nhiều gamer khác, nhân vật tôi yêu mến nhất là Aeris Gainsborough, người con gái có trái tim trong sáng, thánh thiện như một thiên thần.

Tôi thích Aeris không phải vì cô ấy đẹp, cũng không phải vì cô ấy luôn xuất hiện cùng với hoa và màu hồng. Tôi không biết tại sao nữa. Đơn giản, tôi thích Aeris, thích nụ cười của cô ấy, thích cách cô ấy sống giữa Midgar đầy khói bụi, thích vẻ đẹp và sự bình yên ở những nơi có Aeris. Chỉ vậy thôi.
Sự ra đi của Aeris thật bất ngờ. Tôi gần như tê liệt trong khoảnh khắc thanh trường kiếm tước đi sinh mệnh của cô. Và Sephiroth đứng đó, nhẹ nhàng rút thanh Masamune, nhìn cô gục xuống bằng cặp mắt lạnh lùng... Aeris, thiên thần của tôi, đã ra đi...

Tôi cũng yêu mến cả Sephiroth, nhân vật phản diện trong game, người luôn muốn thống trị cả thể giới. Không giống Aeris, tôi biết rõ vì sao tôi thích Sephiroth. Giống như là sự đồng cảm. Một chiến binh mạnh mẽ, một kẻ thiếu thốn tình thương, một người tìm kiếm "gia đình" trong vô vọng, một linh hồn cô độc... Tìm kiếm trong từng trang tư liệu dưới nhà kho, với niềm hy vọng mong manh... Mãi mãi tôi không thể quên nụ cười của Sephiroth khi nhảy vào dòng lifestream, mang theo cái mà anh gọi là "mẹ", nụ cười mãn nguyện đầy bi thương... Mãi mãi còn đọng lại hình ảnh những dải lifestream đỏ tan biến trong không trung... ONE WINGED ANGEL...
Và tôi biết, tôi ghét một người. Không. Phải nói là căm thù. Tôi hận Hojo, một kẻ đã đang tâm thí nghiệm trên chính vợ con mình, đã hủy hoại biết bao cuộc đời. Cloud, Zack, Sephiroth, Vincent,...Tôi thực sự rất ghét hắn.
FFVII không chỉ là một game giải trí đơn thuần. Trong thế giới ảo ấy, tôi đã học được những điều quý giá mà cuộc sống thực chưa từng dạy tôi. Tôi hiểu cuộc sống không chỉ có nụ cười mà còn có cả khổ đau, rằng chẳng nên mong chờ motif "ở hiền gặp lành" đến với mình mà phải đấu tranh cho hạnh phúc, rằng không thể chỉ đơn giản phán xét con người qua những hành động mà phải đặt mình vào vị trí của họ,... Và còn vô số những bài học khác.
Trước khi chơi FFVII tôi không có nhiều bạn, sau khi đã chơi cũng vậy. Tôi vốn đơn độc, sau đó vẫn vậy. Những thay đổi FFVII mang đến cho tôi không phải một cái gì đó hữu hình, nó nhẹ nhàng, dịu dàng biến đổi tôi từ trong tâm hồn, trong sâu thẳm trái tim, trong nhận thức về tốt và xấu, về tình yêu và cuộc sống...
Một buổi sáng mùa đông
Saphiria Valentine
Hình ảnh đính kèm
File Type: jpg 200px-Aerith_Gainsborough_art.jpg (14.9 KB, số lần xem: 2685)
File Type: jpg b7d820c7.jpg (117.0 KB, số lần xem: 2676)

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +2
__________________
"...Kaze no naka no tabibito no you ni...
...Kita no sora wo mezashi te ikeba..."

(Like a traveller in the midst of the wind,
I have my eyes on the northern sky)
Thành viên SaphiriaIX đang offline  
Old 04-11-2007, 10:03 AM   #6
WFJZ
Resident Evil Member
 
GT COIN: 194

Ngày tham gia: Oct 2007
Bài viết: 278
Tổng điểm: 1
- Điểm thưởng : 26
- Số lần thưởng điểm : 16
Default

Thủa nhỏ tôi là một đứa bé lạnh lùng ít nói, tôi cũng chẳng hiểu tại sao nữa, có lẻ trong cuộc đời của tôi còn thiếu vắng một điều gì đó còn chưa xuất hiện chăng? vào một ngày nọ có một anh lái xe đạp chạy ngang qua nhà tôi (tên anh ta là Trí) giữa lúc tôi đang chơi bắn bi ngoài sân "ê Rim! biết chơi điện tử không? Điện tử là gì hả anh? Trời đất! cái này mà cũng hỏi nữa à! mày đi theo tao sẽ biết". Tính tôi vốn tò mò, trong đầu bắt đầu suy nghỉ, chơi điện tử là cái quái gì nhỉ? Một trò chơi mới chăng? Thôi kệ cứ theo anh ta thử xem...Thế rồi anh ta dẩn tôi vào một cái quán nhỏ, trong đó rất đông người. Nhìn kìa! trước màng hình tivi người kia cầm cái gì thế nhỉ? Sao mà anh ta cứ cầm nó lắc qua lắc lại, nói cười ha hả trông lạ thế, tò mò, tôi cố chen chân vào lại gần xem cho rõ hơn, bất chợt có một người la lên làm tôi dật thót cả mình, Vào! Vào rồi! Tôi nhìn thẳng vào màng hình. Ồ trong màng hình là một trò chơi đá bóng ảo, và tôi bắt đầu nghỉ à chắc cái mà họ cầm chính là bộ điều khiển nhân vật trong game. Một nỗi niềm trong tôi chào dâng! tôi bắt đầu thấy khoái khoái!, không lẽ trò chơi mà anh Trí muốn rũ mình là đây sao! sự cuốn hút của nó khiến tôi lên tiếng:Anh Trí chúng ta bắt đầu được chứ... Anh Trí trả lời:... Bắt đầu cái dề... tới muộn quá hết máy gòi... chán ghê! Đứng nhìn một lúc, bà chủ quán bảo, các cháu chờ năm phúc nữa là có máy đó! Trí lên tiếng, đã quá năm phúc nữa được chơi rùi! thít nhá! thít nhá!....
Trí chỉ lên bản danh sách các trò chơi, chỉ vào dòng chử "VÕ ĐÀI ĐẨM MÁU" bảo tí nữa anh và em chiến đấu nghe Rim hà hà....nhìn mặt Trí ẩn hiện với một niềm đam mê lạ thường, phải chăng sự thích thú đó đang bắt đầu trong tôi...

Niềm vui sướng lạ lùng đó đã thật sự sãy ra... khi chủ quán bỏ đĩa vào khởi động game, chúng tôi bắt đầu trận chiến, tay tôi cầm bộ điều khiển nhưng mà lòng sôi rạo rực. Anh Trí hướng dẫn tôi cách chọn nhân vật, các nút đánh, đấm, qua, lại, lên xuống... bắt đầu trận đánh trong game võ đài đẩm máu, cặp mắt của tôi long lanh nhìn thẳng vào màng hình, tôi rất khoái mỗi lần đánh trúng một cái, hay là sung sướng khi mỗi lần đánh thắng, và đặt biệt sướng rung lên khi tự mình nghỉ ra được một tuyệt chiêu lạ trong game...

tôi hí hoáy với Trí một cách buồn cười giống như tôi không còn là chính mình nữa... Bỗng! Hết giờ! Bà chủ quán nói hết giờ rồi các cháu! Có chơi thêm không, lúc này đây tôi mong sao Trí nói một câu "có", để tôi lại một lần nửa thưởng thức cái cảm giác mới mẻ ấy, nhưng Trí trả lời, hết tiền gòi bác! Cho trơi chùa thì cháu chơi tiếp đấy hề hề Trí cười, còn lòng tôi vẫn thấy thòm thèm, biết làm sao đây? hết tiền rồi kia mà, chúng tôi ra về mà đầu óc luôn luôn nghỉ đến ngày mai phải làm sao hùm tiền nhau để có nhiều tiền, để chơi cho được lâu... thế rồi cứ thế ngày qua ngày, anh em chúng tôi luôn hẹn nhau vào quán để chơi võ đài đẫm máu thỉnh thoảng có chơi thêm một số game khác... nhưng võ đài đẩm máu luôn là game hay nhất thủa nhỏ của chính tôi...

Bởi sự đam mê, niềm thích thú mà năm tôi lên lớp 7 tôi đã cố gắn thuyết phục gia đình mở quán game Playstation, dĩ nhiên kinh nghiệm chơi game về thể loại đánh nhau là rất dữ dội... nhưng một số thể loại tôi lại không rờ tới. Trong tũ đĩa mấy trăm trò tôi chơi hầu như là các game đánh nhau trên võ đài là chủ yếu, còn một số thể loại khác là vẩn chưa mò tới...
Thế rồi vào một đêm, có một anh bước vào quán nhà tôi hỏi có trò Resident Evil không? Tôi lắc đầu nói không thưa anh, bỗng ba tôi trong nhà nói vọng ra có đó con, lấy cho người ta chơi đi, đĩa đó ba mới mua đó, ba mới đề số cho nó là 745 lấy cho người ta đi... Tôi bắt đầu đi vào tủ đĩa lục cái số 745 đọc thấy dòng chử trên mặt đĩa không có hình, tên là Resident Evil tôi ngẫm nghỉ, ồ chắc là một thể loại mới, tôi đem nó ra gắn vào máy cho khách chơi, khi bắt đầu trò chơi có đoạn giới thiệu game. Nhìn kìa! Những hình ảnh mang rợ y như trong phim kinh dị... Game này thuộc thể loại kinh dị tôi ngồi xuống nhìn người chơi trải qua từng đoạn, những đoạn mở cửa nhè nhẹ kẻo kà, kẻo kẹc của nhân vật, nhưng tiếng quạ kêu hay là những tiếng hú của những con Zoom đâu đó nghe rợn người, Resident Evil đang cuốn hút tôi, cầm bát cơm đang ăn dở mà há hốc ngồi nhìn người chơi, có khi vì cảm giác sợ hải, nên lâu lâu còn núp một góc nào đó, rồi lén nhìn vô màng hình, cho tới khi chén cơm nguội lạnh... híc híc phải nói rằng được coi khách chơi Resident Evil là một niềm hạnh phúc đối với tôi... Lúc đầu tôi nghỉ chắc mình không dám rờ tới thể loại game này đâu... Nhưng sau đó tôi mạnh dạng tiếp cận với nó, tôi nghỉ sao mà mình nhác cấy thế, người ta chơi được không lẽ mình thua người ta... thế rồi tôi mạnh dạng cầm đĩa game Resident Evil bỏ vào máy để chơi, lúc đầu tôi có gặp một số khó khăn, nhưng rồi dần dần những khó khăng đó đặt nền tản cho tôi vượt qua được mọi khó khăng thử thách khác trong game....Tôi bắt đầu thấy khoái thể loại này….

càng chơi tôi càng cảm thấy không còn sợ sệt nữa....Và sau này Resident Evil là thể loại game mà tôi yêu thích nhất nó ảnh hưởng nặng trong tâm trí tôi… rồi kế đến là các thể loại khác… như nhập vai, Mộc đế, dàn trận, chiến thuật, phưu lưu, hành động... Nhưng Resident Evil vẫn là thứ game mà tôi bị ảnh hưởng từ nó nặng nhất, cứ đi học về là cấm đầu vào máy bật Resident Evil lên ngồi chơi, bất cứ khi nào mà phải sa cái máy platstation, là phải ngồi ngẩm nghỉ không biết cái đoạn đó nó như thế nào?, nhân vật của mình sẽ ra sao khi qua đoạn đó? v.v…rồi phải cố gắng làm cho song công việc để rồi tiếp tục cấm đầu vào game, tối ngủ tôi củng phải mơ về Resident Evil nữa là (hic hic)...
Thủa nhỏ tôi vốn là kẻ yếu bóng vía, nhưng mà từ khi biết chơi Residen Evil, tôi lại cực kì thích xem phim kinh dị... thích nghe kể truyện ma của bác Nguyễn Ngọc Ngạn... Từ là một đứa bé lạnh lùng, sợ sệt, ít nói... Nay bỗng trở nên vui tính hẳn lên, hòa đồng với tất cả bạn bè... Phải nói rằng Resident Evil đã biến đổi con người tôi từ dạng này sang dạng khác một cách sâu sắc, tôi đã trở thành một con người mạnh dạng, đầy niềm tin và sức sống mới... Tôi chợt nhận ra rằng Game là một phần trong cuộc sống của tôi và riêng game Resident Evil nói riêng và các thể loại khác nói chung, thì tôi thấy rằng chúng đã chói chặt tôi trong một thế giới ảo của vạn vật hữu hình và vô hình... Tôi không nở để thoát ra khỏi niềm vui ảo mà game đã mang lại cho tôi... Tôi mong sao mình sẽ được chơi game mãi mãi...
"Ăn quả nhớ kẻ trồng cây"... Tôi cảm tạ cho tất cả những ai đã sáng kiến ra những cổ máy, nhưng đĩa game ảo, đã mang lại niềm vui mãnh liệt trong tôi....
Hình ảnh đính kèm
File Type: jpg 1.jpg (30.8 KB, số lần xem: 2510)
File Type: jpg 2.jpg (53.0 KB, số lần xem: 2498)
File Type: jpg 3.jpg (193.7 KB, số lần xem: 2496)

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +3
__________________
Đời ai chẳng có lúc stress(trầm cảm), nếu hằng ngày cứ gặp phải những kẻ "không bình thường". Tuy nhiên có một câu nói: "Những đứa có đầu óc tầm cỡ lúc nào cũng vấp phải những báng bổ kịch liệt từ những thằng mang óc bã đậu."
Albert Einstein

Thành viên WFJZ đang offline  
Old 04-11-2007, 01:57 PM   #7
LTCNgoc
Bánh xèo Quảng Ngãi
 
GT COIN: 138

Ngày tham gia: Nov 2006
Age: 21
Bài viết: 1,023
Tổng điểm: 24
- Điểm thưởng : 163
- Số lần thưởng điểm : 54
Default Trò chơi điện tử,diển đàn game thủ và tôi!

Một ngày đầy rẫy những mệt nhọc đan xen niềm vui nỗi buồn.Tôi ngồi một mình trước màn hình vi tính trong căn phòng trọ,suy nghĩ lung lắm về vấn đề làm sao cho box Diablo ngày càng lôi cuốn và thu hút được nhiều thành viên hơn.Nghĩ mãi mà chỉ có được vài ý tưởng được nên hơi bị mệt.Đầu óc trôi dạt đâu đâu,rồi kí ức về những ngày đầu chơi game và tham gia diễn đàn ùa về lúc nào chả biết.
Ngày đó,tôi còn là học sinh cấp 3 của một trường chuyên.Như bao bạn khác trong trường,tôi phải vùi đầu vào học cho kịp bài vở.Vì thế đầu óc lúc nào cũng căng thẳng,mệt mỏi.Lên năm 11,tôi mắc stress khá nặng.Bạn bè,thầy cô,gia đình điều rất lo lắng.Tôi lúc đó như người mất hồn,có khi ăn còn lấy chìa khóa chấm nước mắm…Nãn,chán chường tôi rơi vào bế tắt.Rồi một hôm đang thẩn thờ đi dạo,tình cờ tôi thấy một quán điện tử.Tôi nhìn vào trong đó thấy nhiều người đang chơi cái gì đó rất hào hứng.Thế là tôi nghĩ có lẽ mình cũng nên thử vô xem xem,biết đâu nó giúp mình đỡ nhức đầu.Mới bước vào quán,ông chủ tiệm nhiệt tình ra mời khách,chỉ cho tôi từng loại trò chơi,sau đó còn hướng dẫn tôi cách chơi.Tôi say mê ấn từng con phiếm,đưa chàng Mario nhảy đạp đầu mấy con nấm.

Những bước nhảy đầu tiên
Từ đó về sau ,tôi luôn sắp xếp thời giờ thích hợp để chơi điện tử.Được một tháng thì bệnh căng thẳng của tôi dường như tan biến,học tập cũng có phần thoải mái hơn.Bước vào năm cuối cấp 3, lúc đầu tôi vẫn luôn sắp xếp cho mình thời gian thích hợp để chơi điện tử.Lúc này tôi đã biết sơ sơ về mạng máy tính và bắt đầu tập chơi MU.Sau khoảng thời gian miệt mài bên cuốn sách luyện thi là những giờ cùng chàng DK phiêu du trong vùng đất MU huyền thoại.

Một cuộc một Guild sôi động
Nhờ MU,tôi đã quen được rất nhiều người, được tiếp cấn với nhiều khía cạnh khác nhau trong trò chơi mà có lẽ sau này sẽ là những bài học quí trong cuộc sống.Nhưng,cái gì cũng có mặt trái của nó,sau nửa năm tôi đã bắt đầu nghiện.Tôi bỏ ít thời gian hơn vào học tập,kết quả là ngày càng xa xút.Rồi ngày thi tốt nghiệp cũng đến gần,tôi chợt bừng tỉnh nên đã lao đầu vào học tập để bù lại những tháng ngày đã mất.Nhưng kết quả vẫn chỉ được loại trung bình trong kì thi tốt nghiệp.Chán nãn,một mình ngồi trong căn phòng riêng tôi chực òa nước mắt.Đăm chiêu nghĩ thật nhiều về sai lầm đã đưa mình đến thất bại đắng cay này.Sau một hồi suy nghĩ nghiêm túc tôi đã rút ra một bài học “xương máu” rằng: ngày nào tôi cũng phải tự xem xét lại việc cân bằng giữa học và chơi.Vậy là tôi chơi MU trở lại,nhưng chơi trong sự kiểm soát nghiêm ngặt của bản thân.Nhưng thật sự để thỏa mãn những sở thích nho nhỏ trong game mà lại ít chơi thì quá khó.Tôi bèn hỏi một người bạn cũng có thâm niên trong việc trung hòa giữa học và chơi điện tử thì được anh giới thiệu box MU của diễn đàn game thủ.Ngay hôm đó tôi truy cập vào box này.Những bài viết hướng dẫn cách chơi sao cho nhanh lên cấp,cách xây dựng nhân vật thế nào là mạnh nhất,những vần thơ,câu chuyện về MU,…hiện ra trước mắt.Tôi say mê đọc hết trang này đến trang khác.Thế nhưng vẫn còn rất nhiều điều còn thắc mắc nên tôi đã đăng kí với nick:LTCNgoc.Sau một thời gian ngắn tiếp xúc với diễn đàn này,tôi đã thấy được những điều mình cần muốn:thời gian chơi game vẫn ngắn nhưng vẫn “pro”,học tập trở lại bình thường.Nhờ đó khi thi đại học tôi được kha khá điểm và đỗ vào Đại học BK HCM.Dù vậy,vào giữa năm nhất tôi vẫn bỏ MU và tiếp cận dần với một game PRG cổ điển Diablo.


Cuộc chiến hấp dẫn

Tôi lại tiếp tục vào box Diablo-DĐ Game thủ tìm kiếm thông tin.Khác với box MU,box này nhỏ gọn hơn.Nhưng thông tin cơ bản mà tôi cần tìm vẫn có.Nhưng cái khác biệt ở đây là box có hẳn một chủ đề để các thành viên mê Diablo giới thiệu tên tuổi,sở thích,yahoo,… của mình để tiện cho các mem liên lạc nhau,và có nơi để tranh luận riêng biệt với nơi chứa những thông tin bổ ích.Ngay từ lúc đó tôi đã thấy rất thích box này,không biết có phải vì mê những thông tin thú vị trong thư viện Diablo hay là vì tôi đã ghiền trò này,mà cũng có thể là cả hai.Những ngày đầu tham gia vào box tôi còn lập topic lung tung để hỏi,nhưng sau những hướng dẫn tận tình của các thành viên cũ và mod trong box tôi đã biết viết bài đúng chỗ và dần có những bài viết có ích được lưu trong thư viện.Thời gian dần trôi,hiểu biết về Diablo càng nhiều,số lượng bài viết có chất lượng mà tôi cung cấp cho box cũng càng lớn.Nhưng càng về sau,tôi thấy những bài viết không có ích,làm loãng thư viện càng nhiều.Tuy các mod đã làm việc tích cực nhưng các bài làm loãng chủ đề bài viết vẫn nhiều nên tôi đã xin Smod cho tôi cơ hội làm mod để có thể làm sạch hơn nữa thư viện Diablo,để nơi này sẽ là nơi cung cấp thông tin chính xác và nhanh hơn nữa cho các mọi người.Tôi tự nhủ mình phải cố hết sức!Cố lên nhé LTCNgoc!!...
Hình ảnh đính kèm
File Type: png Platform_Games-South_Park_Super_Mario_Brothers_Enlarged.png (4.1 KB, số lần xem: 2387)
File Type: jpg a4.jpg (79.4 KB, số lần xem: 2395)
File Type: jpg Diablo-II-1.jpg (35.3 KB, số lần xem: 2373)

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +2
__________________
http://ltcngoc.mybrute.com/ <= làm ơn click dùm
Thành viên LTCNgoc đang offline  
Old 04-11-2007, 02:42 PM   #8
k9ccna
Game Thủ Tích Cực
 
GT COIN: 5,402

Ngày tham gia: Jan 2006
Địa chỉ: 1 canh dieu va ki niem
Age: 27
Bài viết: 1,504
Tổng điểm: 25
- Điểm thưởng : 25
- Số lần thưởng điểm : 20
Default PTV-game và đời thường

306-nơi thân thương nhất, chúng tôi hồi đó trạc tuổi nhau, còn đi học và chưa ai đi làm nên có nhiều thời gian để chơi game
và cái game online chúng tôi cùng ưa thích là PTV....

Đa số hiếu động nên char k9 va pike được ưa thích hơn cả, cũng có MG,FS,PRI nhưng sao cũng được, miễn sao vui là được thôi mà

Ko hẹn lại gặp tại giai đoạn xp nhân, đứa vừa đi học về là tấp ngay vào 306 hỳ hục train lv, đứa thì giả đò Giận bạn gái để kịp việc lên level, chúng tôi máu me lắm, 1 ngày ngũ rất ít vì nếu ngũ mà ko dậy kịp thì làm sao có máy để train chứ, 306 lúc đó tồi tàn lắm, nhưng những ][,ryanduy.
phuonglionking,sissi,ccna,taihunter,.......tuanptm đều vẫn rất gắn bó với nó.

Train mà quên ăn cơm, có đứa chỉ kịp mua vài điếu thuốc , kêu vội ly nước mía,ỗ bánh mỳ kem, bịch bánh tráng để tranh thủ từng giây từng phút cho việc xp của nhân vật mình ưa thích.

tôi còn nhớ PLK mắt đã nhắm, nhân vật đã về đến RIC mà tay vẫn nhịp DIAS đều đặn, hay nửa đêm có đứa giật mình la to lên : minotaur amor tụi bay ơi!!

hay việc 1 pike 9x ma tay vẫn cầm DARGONWINGS train lv.......

và rồi tiệc nào cũng phải có phút chia tay, đứa đi học , đứa đi làm , 306 vắng dần , chúng tôi chia tay nhau bằng vài ly bia tươi và vài trái cóc, ai cũng nghèo
nhưng rất vui, mà công nhận thịt THỎ ở quán gần đấy ngon thật....

chúng tôi ai cũng bình dân hết nhưng khi PTV càng phát triển thì chỉ vì 1 chút mâu thuẫn quyền lợi game mà đến nay có đứa còn o thèm nhìn mặt nhau nữa,
dù sao đó cũng là 1 kỉ niệm thật đẹp, game và đời thường đó các bạn, PTV từng là đam mê 1 thời trong lòng những ai đã từng chơi game tại 306

PTV vẫn tiếp tục , còn chúng tôi có đứa vẫn còn chơi PTV , có đứa đã chuyển sang game khác , có đứa thôi ko chơi GOL nữa nhưng khi nhìn lại ai cũng phải công
nhận rằng là : PTV là game online hay nhất mà nơi đó tình cảm bạn bè được tồn tại lâu nhất.

306 và PTV
Hình ảnh đính kèm
File Type: jpg clan.JPG (102.4 KB, số lần xem: 41)
File Type: jpg promiseland.JPG (58.7 KB, số lần xem: 36)

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +1
__________________
Char : Hoadai - CCNA



MB : 0908 222527
Hồng nào mà chẳng có gai
Gái nào mà chẳng đưa trai lên giường
Thành viên k9ccna đang offline  
Old 04-11-2007, 05:50 PM   #9
longcoco
Game Thủ Tiềm Năng
 
GT COIN: 70

Ngày tham gia: Jun 2006
Bài viết: 303
Tổng điểm: 2
- Điểm thưởng : 2
- Số lần thưởng điểm : 1
Default

4 năm trước,em là 1 thằng bé 10 tuổi,nếu so với những bạn bè cùng trang lứa,em thực sự nhỏ bé hơn rất nhiều,em là 1 người trầm cảm, ít nói , ít hoà đồng với các bạn nên cả 5 năm học tiểu học em thực sự chả có 1 đứa bạn thân thiết nào cả.Suốt 5 năm ròng rã ấy,chỉ có chiếc máy tính với những game Tank,Tetris làm bạn với em.Thời gian cứ thế trôi qua,vào ngày sinh nhật thứ 10 của em.Trời rét lắm,phải nói là rét ngọt mới đúng,em nằng nặc đòi ông em phải đèo em tức tốc đi đến phố Lý Nam Đế để mua 1 bản game Final Fantasy VIII,(trước đó em đã đọc số báo đầu tiên của Echip nói vè FF thì phải).Thế rồi ông em bất chấp cái lạnh buốt của tiết trời Hà Nội đưa em tới phố Lý Nam Đế để mua game.Về tới nhà,em hứng khởi mở những chiếc đĩa rồi tận hưởng game.Hồi đó em còn bé,nên có biết gì đâu,chỉ thấy cái gì nó khen thì mình thử thôi,không hay thì vứt.Tối hôm đó,sau khi cài đặt game xong. được xem 1 đoạn movie mà em cảm thấy là hay nhất mọi thời đại,và thế rồi em đã đắm chìm vào thế giới đầy tuyệt vời của “Điều kỳ ảo cuối cùng”.





Tôi đã bắt đầu cuộc phiêu lưu như thế đấy!!
Lúc ấy em chỉ biết một chút ít tiếng Anh nên bước đầu làm quen game thực sự là một điều kinh khủng.Và lúc này em đã nghĩ tới việc chia tay game.Nhưng đúng với cái tên của nó,chỉ ngay sáng hôm sau tới trường,bỗng nhiên Hải,1 bạn học chung lớp với em (nhưng không thân),bước tới rồi hỏi em rằng:”Cậu có chơi FFVIII không?”.Em bất ngờ trước câu hỏi đó của Hải,và càng bất ngờ khi Hải cũng đang chơi game đó,và 2 đứa đã cùng rủ nhau khi nào rỗi thì sang nhà em cùng chơi.Thế rồi tình bạn đầu tiên của em đã được tạo ra như thế đó.


Game đã đem đến cho tôi 1 người bạn
Thế rồi chúng em đã bắt đầu chơi game cùng nhau,2 đứa đã cùng nhau tìm hiểu.Cứ thế,em đã biến mất cái tính trầm cảm của mình lúc nào không biết.Em trở nên chan hoà hơn,vui vẻ hơn,hoà đồng cùng các bạn.Em đã nhận ra là:FF như 1 liều thuốc tiên vậy!!Chưa hết,sau khi cùng nhau hoàn thành game 1 năm trời,em và Hải cũng đã học được rất nhiệu điều hay từ game,nó cho em biết điều hay lẽ phải,tinh thần chính nghĩa,tình bạn,luôn cùng nhau vững bước trong mọi khó khăn,biết yêu thương , đùm bọc với nhau trong mọi tình huống gian khổ.Thực sự em đã học được rất rất nhiều điều từ game,em như cảm thấy mình là một người khác khi hoàn thành game,một người biết yêu thương,một người biết chan hoà với bao bạn bè.Vì lí do giới hạn 1000 từ nên em không thể nói thêm về ưu khuyết của game được.


Game cho tôi những bài học tuyệt vời

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +2
Thành viên longcoco đang offline  
Old 04-11-2007, 06:11 PM   #10
girlvjp
Game Thủ Tiềm Năng
 
GT COIN: 79

Ngày tham gia: Apr 2007
Địa chỉ: tphcm_VN
Bài viết: 197
Tổng điểm: 21
- Điểm thưởng : 26
- Số lần thưởng điểm : 10
Default PTV- Game và những người bạn

5h đi học về rồi ! và như mọi ngày vẫn vậy . Vẫn chỉ một mình vẫn về một mình và bởi lẽ cuộc sống của tôi " Không có bạn " từ hồi cấp 2 đến giờ cuộc sống của một con bé đang trong tuổi kết bạn , tuổi đến trường đã lúc nào nào dần trở nên khép kín . Vâng ! cuộc sống và con người trở nên thật đáng sợ trong mắt nó . Cả bản thân nó nó vẫn chưa tin tưởng thì cớ gì lại có thể tin tưởng cả thế giới .
Ngày nào cũng vậy . Còn nhớ ngày ấy sinh nhật nó . Mẹ nó tặng cho nó một cái máy tính kết nối inernet đó là vào ngày sinh nhật lần thứ 16 . Tức là vào ngày 26/12/2004 . Nó cảm thấy thích thú với những cuộc trò chuyện " giấu mặt " chỉ vì một lí do nó có thể nói những gì nó thích , làm những gì nó muốn với những cái nickname ngộ nghĩnh . Và rồi nó thấy không còn vui nữa nó rời bỏ internet tiếp tục cuộc sống " một mình " đầy tẽ nhạt . Cuộc trò chuyện của nó và người em trai đã làm thay đổi cuộc sống của nó :
" Ê ! sao bà không chơi game đi cho vui ?"
" chơi gì mày , nhảm nhí vớ vẩn , ta chẳng thix những trò trẻ con "
" Bà khùng hả? mấy " lão tướng " chơi nhiều lắm đó , xem nè " vừa nói nó vừa bấm bấm click click vào trang chủ interner hàng chữ www.ptv.com.vn
" cái quái gì thế ? nhìn cóc hiểu "
" này ! đăng kí đi mụ .. chỗ này chỗ này .."
Và như một kẻ không suy nghĩ gì . Ử thì đăng kí cho thằng em nó vui một tí . Rồi nó login game cho mình nó bảo
" chọn đi ! chơi gì chọn đi "
" Biết chọn gì giờ , tao có biết quái gi đâu , mày chọn đi "
" Bà là con gái chơi con này đi , dể thương , mấy thằng con trai mê lắm nhất là mấy đứa con gái càng được cưng "
Và rồi nó làm ba cái thủ thuật đăng ký và tôi nhân vật tôi được hình thành và mang tên " winlove" nhân vật đó là một prisstess dễ thương và thánh thiện . Nhiều người hỏi nó nick của em nghĩa là gì vậy . Và tất nhiên chỉ đơn giản là chữ viết tắt của winnie lovely ( winnie la tên nó ) . Lạ lẫm , nó la cà bên pillai rồi qua đến ricarten dưới sự chỉ dẫn nhiệt tình của thằng em . Và rồi nó trò chuyện thấy những dòng chữ trên đầu nhân vật nó bật cười " Thú vị thật !" ... Nó dần dà làm quen với thế giới đó . Thế giới của những nhân vật ảo , những cuộc trò chuyện , những người bạn và cả nhưng kẻ thù . Và rồi từ khi biết đến game - biết đến ptv nó không còn cô đơn nữa . Cuộc sống nó không còn buồn tẻ nữa . Nó cười nhiều hơn , nó nói nhiều hơn , nó trông chờ một cái gì đó , theo đuổi cái gì đó . Cuộc sống của nó đã tồn tại ở 2 con người khác hẵn giửa hiện thực và thế giới ảo . Và tất nhiên con người nó ở thế giới ảo có vẻ yêu đời hơn , nhí nhảnh hơn cái sự già dặn hơn cái tuổi 17 . Trong đó điều mà nó cảm nhận được sâu sắc là tình bạn . Sau những cuộc train lv , trao đổi nhau từng gold lẻ , từng món item đã dần cuốn hút nó đến với những người bạn ảo mà chưa bao giờ nó nghĩ là sẽ chán nản . Nhưng trong cái vui lúc nào cũng có chuyện buồn . Sát nhập server mỗi người một nơi , nó không còn gặp những người bạn nữa , clan nó, bạn nó, đa số chẳng ai còn nữa . Nó chán nản lao vào học ( năm đó là năm nó học lớp 12) nó ngưng game và cuôc sống trở về những tháng ngày tẻ nhạt . Đơn độc và trống vắng . . Và rồi chán nản nó lại tìm đến ptv với hy vọng sẽ tìm thấy một cái gì đó nó mong đợi . Nó lang thang khắp nơi và nó lạc đến navisko và từ đó nó trở thành thành viên của clan mới " KingOfMoon" . Nó như chưa quen với clan mới . chưa quen với những người mới nên nó vẫn không vui vẻ được nhiều , không gắn bó với clan được nhiều . Nhưng thời gian trôi qua cuộc sống nó đã gắn liền với clan hơn , đã yêu thương nhau hơn , và điều đó còn được đánh dấu một cách mạnh mẽ hơn khi clan nó đã thắng được event đầu tiên ( kể từ lúc nó vào clan ) và cũng là cái event đầu tiên của một con bé từ khi tham gia ptv đến nay . Nó đã gần như bật khóc khi thấy sự nỗ lực của mọi người . Ở clan có lúc nó tìm thấy được niềm vui nhưng cũng có lúc nó khóc . Nó không biết tại sao nó lại khóc nhưng nó chỉ biết rằng có lẻ không phải trong clan ai cũng muốn gắn bó và thật sự yêu thương nó . Nó buồn nhưng không đến nỗi tuyệt vọng vì nó biết còn rất nhiều người khác bên cạnh nó . Có lẽ nó đã quá tham lam khi muốn chiếm trọn tình cảm của tất cả mọi người trong clan . Clan nó không thật sự mạnh mẽ nhưng mọi người rất tốt và rất yêu thương nhau . Nó đã từng nghĩ rằng lỡ như một ngày nào đó ptv không còn nữa kingofmoon không còn nữa liệu rằng nó sẽ như thế nào . Mặc dù nó biết mỗi người cần phải tiến xa hơn , cuộc sống phải càng vươn lên nữa , cuộc vui nào cũng có lúc phải tàn nhưng nó vẫn tin vào kì tích . Một kì tích so với nó tuy rất đỗi bình thường với những người khác đó là " những người bạn của nó , tình bạn của nó không bao giờ phai mờ " Liệu rằng nó sẽ tin vào cuộc sống nhiều hơn hay là lại một lần nữa nó thất bại . Nó muốn nói với mọi người những người bạn , những người cùng clan , những người nó ghét và những người ghét nó nữa nó thật sự tìm thấy được niềm vui và yêu tất cả mọi người .
Đây là cuộc thi viết về game và đời sống nhưng nó lại muốn viết về những người bạn ngoài những người trong kingofmoon ra còn rất nhiều người nó muốn gửi gắm tới . Nó viết như thể chưa từng được viết . Nó nói hết cảm xúc và gửi trọn tình cảm của mình vào bài viết để cho các bạn thấy rằng tình cảm của nó không hề là giả dối , Nó không thể nói trực tiếp nhưng nó mong qua bài viết này mọi người sẽ hiểu được nó nhiều hơn . Và hãy cứ mai là bạn bè tốt cùng sát cánh với nó để nó được một lần nữa tìm thấy được sự kì diệu của cuôc sống .




Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +2
__________________

Hiệu chỉnh lần cuối bởi thuynt: ngày 05-11-2007 lúc 11:28 AM.. Lý do: Sửa lại link ảnh
Thành viên girlvjp đang offline  
Old 05-11-2007, 10:57 AM   #11
cssdiablo
Game Thủ Tập Sự
 
GT COIN: 35

Ngày tham gia: Jul 2006
Địa chỉ: PL
Bài viết: 18
Tổng điểm: 10
- Điểm thưởng : 10
- Số lần thưởng điểm : 5
Default

Tôi cũng tham gia tí, nhưng chắc là ko viết bài dài lòng thòng đâu, dài quá nhìn đã xỉu rồi nói chi đọc:

Một ngày năm 2000 sau một thời gian dài chọn lựa kỹ cấu hình máy tính tôi đã quyết định mua cái comp về để học

Học cũng được nhiều lắm

Năm 2002 có người bạn từ warsaw đến chơi giới thiệu QuakeIII, rồi chơi thấy hay hay, sau đó chơi cũng nhiều.

Năm 2004 gặp em, em la cao thủ game diablo nên câu chuyện khá thuận buồm xuôi gió.

6 tháng sau ngày quen em, em biết là mình mê game nên mua bộ half-life2 bao gồm Counter-strike:Source trong đó tặng mình nhân ngày sinh nhật.

Từ đó lên net kết giao bạn bè thành lập clan tung tung hoành hoành rất là vui.

Rồi một ngày năm 2006 lang thang trên net được google dẫn vào forum của vinacis clan. Vinacis là clan diablo2 LoD lớn nhất của người việt hiện nay trên chiến trường bnet. Vào tham gia và cũng đánh lộn với rất nhiều cao thủ.

Mỗi lần dù chơi CS:S hay d2 LoD em đều ngồi bên cạnh hò hét cổ vũ, nhiều khi phấn khích lên em còn ôm lấy cổ tôi nhảy tâng tâng ăn mừng chiến thắng.

Và từ đó có thời gian rỗi là tôi lại ngồi "ôm súng ra chiến trường"

Dần rồi thành mê game

Nhiều khi bỏ bê em, để em giận hờn (con gái giận kinh lắm, không dám nghĩ lại)

Nhưng em giận thì dỗ ngọt được chứ CW (clan war) thì đâu co re-match, nên em ơi "anh đi vì súng gươm còn đợi chờ "

Các bạn muốn biết hiện giờ thì sao hả..?

Hiện giờ thì... vẫn thế!

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +1
Thành viên cssdiablo đang offline  
Old 06-11-2007, 06:48 PM   #12
VuongGiaBao
Game Thủ Tập Sự
 
GT COIN: 27

Ngày tham gia: Oct 2007
Địa chỉ: Đà Nẵng
Age: 13
Bài viết: 81
Tổng điểm: 1
- Điểm thưởng : 1
- Số lần thưởng điểm : 1
Default

Tui cũng tham gia cho vui nè.Có lẻ game đã thay đổi tôi là fifa.Cái hồi năm 2000 cái năm tui chỉ mới lên 4 nhà tôi vẫn còn định cư ở vùng đất Quảng Ngãi cọc cằn rồi dần dần gì út tui đi ra Đà Nẵng học rồi đến bà tôi rồi đến gia đình tôi.Vào một ngày nó khi tôi đang ở nhà bà ngoại chơi game(lúc đó nhà tui chưa có máy tính)Thì người quen của tôi(quan hệ thế nào không thể nói)cùng út tui mua về cái đĩa fifa 2001 mới đầu 2 anh em tui có biết chơi đâu 2 anh em tui chơi chung người ấn các nút điều khiển người ấn các nút chuyền,sút,dẻ...Mới 4 tuổi tui nào biết luật đâu đá thua miết à và từ lúc đó lúc tôi được chơi một trong những games thể thao hay nhất tôi đã thích đá banh và nó cũng mỏ ra một con đường mới đối với games của tôi từ năm 11 tuổi(lúc này tui cải tiến rồi chơi fifa 05 do máy lúc đó yếu giờ mua máy xịn rồi)Tôi không những chơi games để giải trí tôi còn cảm nhận cái hay cảm nhận những gì games đã đêm lại cho mình và tôi đã nhận ra rằng fifa đã đem lại cho tôi những phút giải trí những bài học đá bóng rất nhiều rất nhiều.fifa không bạo lực không đâm chém nó là một game giải trí nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần nảy lửa những trận cầu.và không thể thiếu người anh em của fifa đó là fifa street.Những hình ảnh đẹp mắt của game có lẻ sẽ làm cho bạn thích:


[IMG]

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +1
Thành viên VuongGiaBao đang offline  
Old 06-11-2007, 11:19 PM   #13
titonhands
Game Thủ Tập Sự
 
GT COIN: 25

Ngày tham gia: Nov 2007
Age: 25
Bài viết: 3
Tổng điểm: 1
- Điểm thưởng : 1
- Số lần thưởng điểm : 1
Default Có Một Khoảng Lặng Như Thế!

Tên Game: M.U
Nick Game: TITON
_____________________

Ngày trước, chính xác là vào năm 2001 cách đây 5 năm rồi, tính lại thời gian cũng mau thật. Lúc đó Việt Nam Hầu như game online ít được biết đến như bây giờ. lúc đó tôi là một fan của M.U nhưng lấy line của Hàn Quốc để chơi, nên gọi nó là M.U hàn quốc, chơi ở đây cảm thấy chán và buồn nữa, vì ít gặp anh bạn nào nói tiếng việt, nhưng lại rất nghiện nên chơi 1 mình thôi và rồi Cuộc sống đã thay đổi, M.U đầu tiên của ViệtNam ra đời, M.U Hà Nội, thế là bở ngay cái M.U chán Phèo Hàn Quốc, Phi Ngay vào M.U HàNội, lúc đầu chỉ mới có 3 server thôi, nhwng ít người chơi lắm nhưng càng về sau lại càng đông, tôi cảm thấy rất vui và có cảm gia như về được với gia đình, thế là lao đầu vào cày , Cày như điên như trâu bò Lúc đó quê đâu có Mạng internet muốn chơi phải ra tận thành phố để chơi, cách nhà 25KM, mà lúc đó làm gì có ADSL, Mạng cùi bắp 56k thôi lag + Dis thì vô tư, nhwng chơi vẫn thấy khoái, tranh thủ ăn học xong, bưổi đi học về là phi ngay vào bàn, học học thuộc bài với làm bài tập cho ngày mai xong xuôi cho đến chiều loay xoay ăn cơm xong, tranh thủ tắm cái, lên xe đến Quán Nét từ 6h chiều cho đến đến 12h tối - ngủ cấm chuột đến 5h sáng, lật bật chạy về đi học, nhờ vậy liên tục 6 tháng liên trong học sinh tôi học lực tự nhiện loại giỏi pó tay, từ trung bình khá lên Giỏi kekeke Rồi đến hè tôi lại chơi say đắm hơn\. ghiện hơn, 3 thắng diện cơ đi học thêm chứ toàn ra quán nét Rs được 20 lần, Mua 1 bộ suol fuloption lúc đó víp roài, với 1 bộ nhẫn đây chuyề fulop, ép 30 cái cánh suol, được 1 cái manalos hix Trùm Pk Luôn. Rồi một hôm đang bán đồ bên lorencia thì một thăng 48X18 Đầu đỏ đang war ở ngoài, Với con người yêu của tui hix. thế là phi ra, Tưởng tui cùi bắp liền tung sẻt thế là tự chết do phản đamge tức khí đòi war Hoài thôi BB còn đi đạp quest, thế là tôi quen nó từ đó, Rồi Đến Giờ Luôn. nó xin đồ với tiền liên miên. rót cuộc cho nó luôn cái Acc Ful Op vì phải học năm cuối cấp, pó tây hok biết cho con nhỏ nào làm mất đâu luôn, đến giờ vẫn còn liên lạc và Nó thành 1 người bạn thân của tôi luôn. rốt cuộc tôi cũng hiểu 1 điều, game hok quan trọng, đồ game chỉ là phù du, tất cả là ảo nhưng tình bạn của tôi với nó rốt cuộc vẫn là Thật .
_______________
Thân Tặng Người Bạn Của Tôi Xem Mà Hồi Tưởng Nhá

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +1
__________________
Cây Không buồn sao cây rụng lá
Đá không buồn sao đá phủ rong rêu
Tôi không yêu sao tôi đau đơn nhiều
Tôi không buồn sao tôi thầm cúi mặt
Thành viên titonhands đang offline  
Old 08-11-2007, 01:50 PM   #14
long_vuong
Game Thủ Tập Sự
 
GT COIN: 77

Ngày tham gia: Aug 2006
Địa chỉ: Tp.Hồ Chí Minh
Bài viết: 36
Tổng điểm: 2
- Điểm thưởng : 2
- Số lần thưởng điểm : 1
Default edit by longvuongthanky@yahoo.com

Để xem mình bắt đầu biết chơi game lúc nào nhỉ ?? À !là năm mình học lớp lá ..Hồi đó hoàn cảnh còn khó khăn nên nhà mình vẫn chưa có cái PC .Lần đầu tiên biết được cái PC là lúc đến nhà thằng bạn chung xóm chơi (ba nó là chủ cây xăng nên nhà nó rất khá giả ) ...lúc đó nhìn nó chơi pc trên máy mà sướng , mình hôk xin chơi chỉ ngắm cái monitor mà thui ,lúc đó nó chơi megaman x 4 trên pc mình thì chỉ làm khán giả mà thấy rất thích thú ...

Rồi 4 năm sau mình vào lớp 3 bố mình lên chức gia đình đã khá giả hơn --mình nhớ nhất cái lần đầu tiên đi mua máy tính (dĩ nhiên là với bố) ...cái lúc đó sao mà áo ức hồi hộp ,mình không hề nghĩ PC có chức năng lớn như thế ,chỉ thấy nó là công cụ chơi game rất đẹp (so với hàng đống máy playstation và nes hồi đó ) ... mình bắt đầu bắt chước thằng bạn mua đĩa megaman về mà chơi --mình bắt đầu sống nội tâm tự vui sướng lấy một mình ...


Như Ông bà nói "Có công mài sắt có ngày nên kim " !Á Nhầm ! gamer ta có câu :"có công cày cuốc Có Ngày Phá Băng" ...Chỉ trong vòng 1 tháng chỉ "một mình một máy" mình đã phá băng game megaman x 4 này ...rồi mình chuyển sang thích pokemon (lúc đó nhà đài vtv3 chúng ta đang chiếu film ấy vào lúc 11h30 AM và 5h PM vào thứ 2,4 & 6 hằng tuần- mình nhớ rất rõ và đã không bỏ lỡ tập nào ) .mình bắt đầu mua đĩa game pokemon về chơi giả lập trên máy vi tính(hồi đó làm gì dám bỏ tiền mua game boy color chứ ,có máy tính là quý rùi ) hình như tựa đĩa là "Pokemon 34 in 1" .Dĩ Nhiên là phải nhớ tên game rùi pokemon yellow


chơi giả lập bằng soft = Visual Boy Advance (hơi dài dòng nhỉ nhưng cái tên đã rất gây ấn tượng cho mình khi chơi pokemon ) ..lúc đó mình khởi đâu với chỉ pikachu bắt đầu là một pokemon trainer trong thế giới ảo .Hồi đó mình dở tiếng anh lắm bí ngay cái màn đầu tiên khi nhận pikachu xong là mình không thể đi lên thành phố của brock là mình đã muốn đã bỏ cuộc --nhưng ngày qua ngày mình vẫn chơi,Mình chơi vì lòng yêu thích pokemon ,mình không cần phá băng trò đó ,đối với mình có thể chơi game pokemon đã là một điều vui sướng lắm rùi ,rồi mình đã qua được màn đầu tiên của pokemon yellow ..Lúc ấy sao mà hạnh phúc thế .Cái lần mà có được 1 quả pokeball bắt 1 con pidgey đến giờ vẫn thấy vui ,vui vì đã giải được câu puzzle của game thì ít mà vui vì có thể bắt pokemon thì nhiều... .ngày qua ngày mình bắt đầu miệt mài với pokemon .Mình cảm thấy dù chỉ là game nhưng nó vẫn có nhiều ý nghĩa giáo dục ;những câu nói của NPC trong game chỉ là một đoạn text mà mình thấy vô cùng ý nghĩa .1 cậu bé NPC trong game từng nói rằng :"Mỗi người đều có một ước mơ.Ước mơ là những điều không thể làm được .Nhưng nó giúp ta có thêm nghị lực để rèn luyện trong cuộc sống.Ước mơ của tôi là thắng được cậu (câu cuối hơi bị sốc ) .Đến năm lớp 5 cái thời gian bắt đầu chuyển cấp ..tôi bắt đầu học vật vã ngày đêm để vào lớp 6 .bỏ pokemon 1 thời gian rồi tôi vẫn trở về với pokemon .cùng với 2 version mới là pokemon crytal,gold,silver và ruby,saphire ,emerlad ... ..rồi vẫn là những đoạn text của NPC mà ta khi đọc sao lòng cứ dâng trào :1 NPC trong pokemon nói "pokemon cũng như 1 người bạn ,nếu bạn yêu thương bạn của bạn thì họ cũng sẽ yêu thương lại với bạn." ,,hay 1 cô gái ở electric town nói :"nếu bạn muốn ai đó hiểu được mình thì hãy cố hiểu được họ ,pokemon cũng như vậy" @}; ..càng chơi mình càng thấy được những đạo lí mà nhà phát hành nintendo muốn gửi gắm cho mọi người ... .Nhưng câu châm ngôn ấy đã thay đổi con người mình hoàn toàn ... và giờ đây sau khi đã "xử" xong pokemon diamond thì vẫn chờ thêm 1 game pokemon mới của nintendo .Lúc này đây đây người đang viết bài này là một cậu học sinh lớp 10 ,vui tươi ,năng động ,tự tin về con người mình đã khác hẳn 1 cậu bé sống nội tâm nhút nhát,rụt rè trước đây .và hiện cậu đang là thành viên của gamethu.net và là mod của 1 forum pokemon của người việt nam http://Forum.poke-mega.org



.Nơi sẵng sàng giúp đỡ mọi người mọi vấn đề của các phiên bản pokemon và megaman (một phút quảng cáo ) ..Nếu có gì về pokemon hay megaman thì qua đó hỏi tụi mình

Mình thấy vui khi bạn đã chịu khó đọc bài văn này của mình .Giờ mình vẫn đang mơ ước ,những ước mơ có thể không thành hiện thực ,nhưng giúp chúng ta hạnh phúc trong cuộc sống .Mình vẫn mong sẽ có lúc thế giới này là 1 thế giới của pokemon ,1 thế giới thanh bình và thân ái
Hình ảnh đính kèm
File Type: jpg pkyelgbc2.jpg (14.2 KB, số lần xem: 500)
File Type: jpg 510.jpg (15.8 KB, số lần xem: 501)
File Type: jpg forumpokemon.JPG (78.9 KB, số lần xem: 502)

Ðánh giá: Bài viết có nội dung góp ý xây dựng
Ðiểm: +2
__________________
Sự Học Là Chuyện Lớn
Chơi Game Là Chuyện Nhỏ

Làm Không Được Chuyện Nhỏ Sao Làm Được Chuyện Lớn=>
Thành viên long_vuong đang offline  
Old 12-11-2007, 09:05 AM   #15
Girl.DeQuen
B3TA House_Designer
 
GT COIN: 98

Ngày tham gia: Feb 2007
Địa chỉ: Biệt thự cao cấp ở Phillai
Age: 21
Bài viết: 472
Tổng điểm: 21
- Điểm thưởng : 26
- Số lần thưởng điểm : 12
Default PTV – Anh – Và tôi !!!

PTV – Anh – Và tôi !!!

Tốt nghiệp THPT, tôi lên Hà Nội ôn thi đại học. Tôi gặp anh lần đầu tiên tại khu nhà trọ, lúc này anh đang cắm cúi vào chiếc máy vi tính, anh đang làm gì thế nhỉ???
Anh và bạn thân ở cùng với người chú họ… Chú thuê cho tôi phòng riêng, chú và anh ở phòng bên cạnh. Tôi thấy lúc nào anh cũng cặm cụi bên chiếc máy vi tính sau mỗi giờ học nên cũng chẳng để ý đến tôi nữa.

Tôi nhận ra mình ít nói khi gặp anh, còn anh gặp tôi luôn lạnh lùng, thờ ơ. Anh làm gì đó nhỉ,tôi rón rén núp sau cánh cửa sổ, phát hiện ra rằng anh đang chơi game,game gì lạ vậy nhỉ??
Bỗng chợt anh phát hiện ra tôi đang nhìn lén Sự xuất hiện của tôi đã làm anh không vui.
Bạn của anh và chú “tạm lánh” không tụ họp như ngày thường, vì tôi lên học, cần yên tĩnh. Tính trẻ con trong tôi nổi lên, tôi cũng bực mình… ghét anh. Chú ở giữa khó xử.

Rồi ước nguyện thành sinh viên của tôi cũng thành hiện thực.!!!!
Trở lại Hà Nội, tới thăm chú và gặp lại anh ở đó, anh vẫn lạnh lùng chào tôi và vẫn ngồi bên chiếc máy vi tính và vẫn chơi game đó cách đây 1 năm.
Tôi quyết định hỏi anh đó là game gì??? Anh bảo game PTV của FPT,nhìn vào thấy nhân vật gì đó xinh xinh (prientess) tôi bắt đầu thích thú và bắt anh dạy chơi bằng được.

Anh chỉ dẫn từng thứ một, tôi bắt đầu me game từ đây và tôi và anh đã trở thành ox bx trong game từ lúc nào ko biết nữa! Lúc nào trong game cũng có nhau, train lv nè, hunt nè!
Anh chơi chàng K9 đẹp trai còn tôi là priestess xinh đẹp
Tôi ko ở gần anh nên mọi chuyện chỉ gặp nhau qua game mà tôi cảm thấy thân thiết như ở gần anh!

Năm đầu học đại học, tôi được “lệnh” cuối tuần nào cũng phải tới chỗ chú và anh ăn cơm. Sau bữa cơm, ba người thường bàn luận một vấn đề, và tôi và anh cùng phe… “chống” lại chú.
Không biết từ khi nào tôi trở nên thân thiện với anh, anh gọi tôi là “Bé Yêu”.

Khi anh ra trường, người yêu anh ra đi tìm tương lai mới. Anh đau khổ chia tay mối tình đầu cũng chả online game nữa.Tôi ít được gặp anh như cảm giác hụt hẫng một cái gì đó lạ lùng.
Nhìn anh buồn, tôi chỉ biết chia sẻ cùng anh qua những bài thơ viết tặng,những lần gặp gỡ rối rít pha trò trong game cho anh vui.

Anh chỉ cười nhẹ nhàng và pm: “Anh giả vờ buồn thôi! Bé Yêu đừng lo!”.
Rồi một ngày, tới xóm trọ tìm anh, tôi không gặp được. Anh đột ngột về quê làm việc, không lời nhắn để lại. Buồn nhưng không biết làm thế nào khi anh đã ra đi vội vã.

Tôi đưa anh vào ký ức, vờ coi anh như làn gió thoáng qua đã làm trái tim tôi biết rung động.
Xa anh, tôi miệt mài học tập và vẫn online mà ko bao giờ được gặp anh nữa...Buồn và trống vắng kinh khủng. Ba năm không gặp anh, ba mùa hè mình tôi với ánh nắng chói chang, với hoa phượng đỏ một màu nhức nhối, với tiếng ve kêu khắc khoải… Nhớ anh.

Ngày tôi tốt nghiệp đại học,cũng là ngày sinh nhật của tôi,quyết định login vào game cùng clan chúc mừng sinh nhật và tốt nghiệp đại học, 3 tiếng đồng hồ quá vui vẻ với clan thân yêu nhưng vẫn thiếu một cái gì đó!
Mọi nguời giải tán hết tôi lang thang ra bờ sông tôi và anh vẫn hay ra đó chơi hồi xưa khi còn train lv cùng nhau,bỗng tiếng gọi từ sau cất lên : "Bé Yêu" tôi giật mình quay lại! Chính anh,tôi có lầm ko vậy hay đang mơ….Sau 3 năm tôi đã gặp lại anh trong game.

Anh cầm 1 bó hoa trên tay làm trái tim tôi thổn thức. Anh nói: Anh biết hôm nay là sinh nhật em và biết thể nào em cũng vào game.
Anh chúc em sinh nhật vui vẻ và hạnh phúc!
Tôi cảm thấy hạnh phúc diệu kì:"Tại sao anh lại đi mà ko nói với em".
Anh không nói gì cả! Lặng im và offline! Tôi như muốn oà khóc T_T
Bỗng có tiếng gõ cửa,tôi vội lau giòng nước mắt và mở cửa.
Anh! Anh đã ở đây! Anh ôm tôi vào lòng khẽ nói: “Mình sẽ không giả vờ nữa, được không em!”.
Thì ra anh đã lên đây ngồi quán Net gần nhà và đã sang gặp tôi với 1 bó hồng rực rõ!
Và kể từ đó anh lên HN làm việc và chúng tôi mãi mãi gần bên nhau.....

PTV đã đưa chúng tôi đến với nhau như vậy đó các bạn à.

__________________
PTV
Priston Tale Viet Nam
GirlDeQuen
SanhDieu Clan
Y!M : Pretty_Cat2912
# # # # # # #

Dường như nắng đã làm má em thêm hồng
Làn mây bay đã yêu tóc em
Trộm nhìn anh khẽ cười khiến em thẹn thùng
Áo trắng em bây giờ tan trường
Đạp xe nơi sân trường tóc em buông dài
Lặng thinh anh ngóng trông đã lâu
Người ngẫn ngơ đứng nhìn đánh rơi nụ cười
Rồi em xao xuyến chợt nghe vu vơ
Gần lại bên anh em nghe tim em âm áp
Là lần em nghe tim e vu vơ xuyến xao
Đợi anh góc phố quen mình em
Chỉ mình em và nỗi nhớ mong dù có nhau
Đạp xe trên phố tan trường.

*

Thành viên Girl.DeQuen đang offline  
Closed Thread

Bookmarks

Công cụ hỗ trợ
Cách hiển thị

Quyền hạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies được Mở
[IMG] code được Mở
HTML code được Tắt

Truy cập nhanh

Tính theo giờ GMT +8, bây giờ là 10:42 AM.
Powered by vBulletin® Version 3.8.1
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios
Bản quyền thuộc FPT Telecom